Nội dung htm2
Nội dung htm1

Phi công vũ trụ báo cáo về trung tâm điều khiển:
- Báo cáo, cách tàu 2 km xuất hiện một quái vật rất to với ăng ten trên đầu, nó cầm... một chiếc máy ảnh lớn và nhìn tôi không chớp mắt. Xin chỉ thị của trung tâm!
- Chúng tôi sẽ lập phương án đối phó ngay! Tạm thời trong lúc các máy tính làm việc, anh hãy mỉm cười với nó!

Giờ giải lao tại hội thảo ngôn ngữ quốc tế, các giáo sư nói chuyện với nhau về hiện tượng đồng âm. Người đến từ nước Anh nói:
- I can can a can (Tôi có thể làm một cái hộp).
- Giáo sư tiếng Pháp nói: La souris sourit sous le riz (Con chuột cười dưới gạo).
- Ví dụ của vị giáo sư Trung Quốc là: Đồng tử du đồng, đồng tử lạc (Cậu bé dạo chơi trên đồng bị trái ngô rụng phải).
- Đến lượt mình nhà ngôn ngữ học Việt Nam xổ ra một tràng: Bữa qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hông nói qua qua mà lại qua.
- !!!

Nhà bác học nuôi 2 con chuột, huấn luyện chúng mỗi lúc thèm ăn thì bấm một cái nút nhỏ. Cuối cùng cũng thành công. Một ngày nọ, 2 con chuột nói chuyện với nhau:
- Mày thấy không, mình đã huấn luyện được gã đó, mỗi lúc bấm nút là lại đem đồ ăn đến cho mình!

Người đến xin việc hỏi anh bồi:
- Cửa hàng này có cần người cực khỏe để đuổi những thực khách quá chén không?
- Cần chứ! Nhưng trình độ của anh tới đâu?
- Chàng xin việc liền tiến lại bàn đầu, tóm ngay một người đàn ông béo phệ và ném vèo qua cửa sổ.
- Thấy chưa? Ý kiến của anh thế nào?
- Xuất sắc! Đợi ông chủ quán vào sẽ nói chuyện với anh.
- Ông ta đi đâu vậy?
- Vừa bị anh ném ra ngoài.

Trung tâm cấp cứu nhận được một cú điện thoại:
- Alô! cho một xe cáp cứu đến ngay khách sạn H, tại bàn tính tiền có một khách hàng bị ngất!
- Bác sĩ trực trả lời: À,ca này thường gặp thôi! Trong lúc đợi hãy làm những động tác sơ cứa sau:
- Bước 1: Gỡ ngay hoá đơn tính tiền ra khỏi tay khách hàng.
- Bước 2: Đặt khách hàng yên tính trong một phòng hạng 3.
- Bước 3: Dùng tấm biển đại hạ giá đặt trước mặt khách hàng.

Một ông khách gọi phục vụ bàn và bảo:
- Này tôi chẳng thấy lát giăm bông trong chiếc bánh mì kẹp nhân này đâu cả.
- Lạ nhỉ, ông thử cắn miếng nữa xem sao.
- Ông khách cắn miếng bánh nữa và nói: Không, vẫn không thấy giăm bông.
- Thế thì ông cắn quá chỗ có giăm bông mất rồi.

Trong một quán thịt chó cuối tháng, một ông khách sành ăn phàn nàn với chủ quán:
- Này ông chủ, con chó này thế nào mà vừa già vừa cứng, ăn gãy cả răng!
- Chủ quán quay ra mắng: Anh kia, ăn nói phải có lễ phép một chút chứ, không được hỗn!
- Ông khách rất bực mình, bèn vặc lại: Ông bảo ai hỗn? Mọi người xem tôi nói có sai không nào?
- Lúc này, chủ quán mới lên tiếng: Anh phải gọi là "cụ chó" chứ!

Trong một tiệm ăn, người khách giật mình khi nhìn thấy số tiền ghi trong hóa đơn thanh toán. Ông nói với người phục vụ:
- Những 300 đôla cho bữa ăn đạm bạc này ư? Này anh bạn, hãy nể tình đồng nghiệp mà giảm bớt tiền cho tôi chứ?
- Thế ra ông cũng làm việc ở tiệm ăn à?
- Không phải. Tôi làm nghề ăn cắp!

Trên chuyến xe lam, một anh chàng ngồi cạnh cô gái. Bỗng anh chàng đau bụng muốn "đánh rắm". Sợ quê, anh cắn răng nín.

Nhưng, nó "đòi" dữ quá. Không biết làm sao, anh bật hát: "Đôi bồ câu trắng bay về đâu?"

Rồi nghiêng mông, phát ra hai tiếng: "Chít, chít".

Chưa hết, nó còn "đòi" nữa. Bí quá anh lại hát tiếp: "Đôi bồ câu trắng bay phương nào?"

Rồi nhẹ nhàng nghiêng mông: "Chít, chít".

Bỗng cô gái ngồi cạnh lên tiếng:

- Thả đại cả bầy luôn đi, thả từng đôi một đến bao giờ mới hết?

*
* *

Cả lớp đang chăm chú nghe giảng, thầy giáo đang say sưa... bỗng một tràng "pháo" ròn tan vang lên. Thầy giáo quắc mắt:

- Ai?

Lớp trưởng Vova nói ngay:

- Thưa thầy anh Joe "đánh rắm" đấy ạ!

- Hỗn! Vova đâu, lấy sổ ra cho nó 2 điểm.

- Thưa thầy, cho vào môn nào ạ?

Thầy giáo suy nghĩ hồi lâu rồi phán:

- Cho vào môn ngoại ngữ.

- Thưa thầy cho vào mục nào ạ?

Thầy giáo còn đang ngắc ngứ thì Vova nói ngay:

- A, em nghĩ ra rồi. Mục kiểm tra miệng.

Hôm nay có đoàn thanh tra đến kiểm tra lớp học, các bạn trong lớp ai cũng chuẩn bị bài rất kĩ, duy chỉ có Vova là…

Giờ sinh vật
Cô giáo đưa ra một câu hỏi:
- Tại sao khi ta bón phân thì cây sẽ lớn nhanh hơn?
- Thưa cô vì... vì cây không chịu nổi mùi hôi thối của phân nên đã lớn vọt thật nhanh ạ! - Vova nhanh nhảu.
- ?!

Giờ tập làm văn
Cô giáo thu bài tập làm văn với đề tài: "Tả con lợn nhà em". Vova đứng lên xin cô cho khất đến cuối tuần, cô hỏi:
- Sao em chưa làm bài văn xong?
- Dạ... vì bố em đi công tác chưa về ạ!
- À! Chắc là nhờ bố làm hộ chứ gì?
- Không đâu ạ! Chẳng qua em muốn tả cho thật chính xác nên em mới nhảy vào chuồng lợn đo được chiều dài của nó. Còn… cân nặng bao nhiêu thì phải chờ bố em về rồi bắt trói khiêng lên mới biết được ạ.
- !!!
Giờ địa lý
Vova và Tom thảo luận về chủ đề bốn mùa. Tom hỏi Vova:
- Tại sao mùa lạnh, người ta gọi là mùa đông nhỉ?
- Vì vào mùa lạnh mà nằm đông người thì sẽ ấm.
- Thế sao mùa nóng người ta gọi là mùa hè?
- Vì... mùa nóng nằm ngoài hè thì mát. Có thế mà cũng hỏi.

Giờ vật lý
Cô giáo: Khi ta đi biển, nếu chẳng may thuyền bị thủng, nước ùa vào trong khoang thì ta phải làm thế nào?
Vova: Thưa cô phải xử lý thật nhanh kẻo bị chìm, ta đục thêm một lỗ khác lớn hơn để nước chảy ra ngoài.

Kết thúc buổi học, kết quả là Vova đã được cầm tấm “vé” mời gặp riêng phụ huynh với “thành tích” quá “xuất sắc” vừa qua.

Vova về già trồng được một giống củ cải cho năng suất rất cao. Ông vẫn thường tự hào rằng củ cải của mình là to nhất.

Một hôm thằng con ông đang học trên trường Nông nghiệp của tỉnh về chơi có biếu ông bộ quần áo.

Nó nói rằng:

- Hôm nào nóng nực bố mặc bộ này vào sẽ thấy rất mát. Người ta gọi là bộ Pijama.

Một tối thấy trời nóng quá ông mới đem ra mặc rồi dạo chơi trong vườn củ cải của mình thì thấy thật là mát mẻ trong lòng khoan khoái vô cùng bèn đặt tên cho vườn củ cải của mình là Pijama.

Thời gian sau một hôm nhớ con ông lão khăn gói lên trường tìm.

Khi đi ngang qua một lớp nghe thấy tiếng cô giáo đang giảng về một giống củ cải rất to ông vội chạy vào và kêu lên:

- Củ cải này chưa to, củ cải trong Pijama của tôi còn to hơn nhiều!

- ?!

Một bệnh nhân đang phải đeo mặt nạ ôxy quanh mồm nằm trong bệnh viện.

Cô y tá trẻ trung xinh đẹp bước vào lau chùi mặt mũi chân tay cho anh.

- Cô y tá - anh ta thều thào - Cái quả của tôi đen chưa?

Bối rối, cô y tá trả lời:

- Tôi không biết, tôi đến đây để rửa mặt, rửa tay cho anh thôi.

Anh chàng kia cố ngóc đầu lên thều thào lần nữa:

- Y tá, cái quả của tôi đen chưa?

- Tôi không biết - Cô y tá xấu hổ nói xong chạy ào ra ngoài.

Cô đem chuyện này kể cho y tá trưởng, một người gan dạ. Cô này chạy vào, thể theo yêu cầu bệnh nhân, lột quần anh ta ra xem xét cẩn thận rồi thông báo:

- Không sao đâu! Vẫn bình thường, không đen!

Bệnh nhân đau khổ cố với tay kéo mặt nạ ôxy ra hỏi lần nữa:

- Y tá, tôi hỏi là hỏi "kết quả xét nghiệm của tôi đến chưa"?

Một đoàn thám hiểm đang tiến sâu vào dãy Alps. Đánh rơi mất tập bản đồ duy nhất, họ bị lạc đường. Đang trong tình thế tuyệt vọng, bỗng họ nhặt được một tấm bản đồ khác, cả đoàn mừng rú lên. Sau một hồi lâu đối chiếu la bàn và sử dụng hàng loạt máy móc định vị phức tạp, giáo sư trưởng đoàn reo lên:
- A ! Thấy rồi, mọi người có nhận ra đỉnh núi cao nhất mờ mờ đằng kia không!
- Đám người đồng thanh reo lên: Có chứ! Định hướng được rồi ư?
- Theo như tấm bản đồ này thì chúng ta đang ở trên đỉnh ngọn núi đó!

Một nhà thám hiểm vừa phát hiện ra một vùng đất mới , trên đường thăm dò , ông gặp một cậu bé bản địa
- Nhà thám hiểm đưa cho cậu ta xem chiếc máy chữ và một hộp diêm . Nhìn thấy mấy thứ đó, cậu bé tỏ ra rất ngạc nhiên .
- “Đây đúng là một vùng đất hoang sơ nhất trên thế giới , không còn nghi ngờ gì nữa!” Nhà thiếm hiểm nghĩ thầm .
- Đến lúc này thì cậu bé lên tiếng:”Thưa ngài , mặc dù cháu chẳng hiểu ngài định làm gì với mấy thứ đó, nhưng cháu muốn biết cháu đi được chưa ạ. Cháu cần phải vào cửa hàng Internet để “chat” ngay bây giờ!

Bạn đã thữ chưa ?